Mùa xuân năm 1996, đoàn Lãnh đạo Tổng cục đến chúc tết các chiến sỹ Hải quan, Biên phòng tại cửa khẩu Cha Lo, tôi và chị Liên được phân công cùng đoàn lên cửa khẩu. Chúng tôi phải đi từ ngày hôm trước, ở lại Minh Hoá một đêm (tại nhà anh Hoà - lúc đó là chi cục Trưởng HQCK Cha Lo) để sáng hôm sau tiếp tục cuộc hành trình. Sau 2 ngày vất vả với những ổ “voi”, những đoạn đường lầy lội, chiếc xe u oát cũng đến nơi. Cửa khẩu trước mắt tôi là một ngôi nhà gỗ bên bờ suối nổi bật giữa rừng hoa đào đang độ xuân thì, khoe sắc, tỏa hương khiến tôi có cảm giác như đang lạc vào “vườn mơ”…Bốn anh em Hải quan Cha Lo vui mừng đón tôi. Nghe tin đoàn công tác có chị em phụ nữ lên, các anh Biên phòng cũng rủ nhau tới, người thì mang ít rau mới hái, người mang cho chúng tôi ít thịt lợn rừng…Anh nào cũng cố chen lên để được bắt tay tôi và chị Liên. Trước ánh mắt đầy ngỡ ngàng của hai chị em, anh Hoà giải thích: ở đây ít khi có chị em phụ nữ lên nên anh em quý lắm.

Đêm trên Cha Lo, quanh bếp lửa, bát, đũa làm nhạc cụ các anh say sưa hát, anh lính ngồi cạnh tôi nhắc khẽ hát đi em “Đêm nay ta về bên nhau…bừng sáng lung linh một vì sao…”

- Đêm cuối năm, trời mưa tầm tả, rét thấu xương, sao ở đâu mà bừng sáng hả anh? – tôi đùa.

- Đêm nay, em là vì sao của bọn anh rồi đó – anh cười.

Đó là đêm cửa khẩu mà suốt cuộc đời tôi không thể quên. Sáng hôm sau, đoàn chúng tôi chia tay các anh để về Đồng Hới, một anh chiến sỹ biên phòng còn rất trẻ cứ đi theo tôi và chị Liên.

- Chị về, nhớ viết thư cho em với nhé.

- Chị Liên chỉ sang tôi: em nói với em này viết thư cho, chị có gia đình rồi.

- Em biết chứ, em muốn chị viết thư để động viên các em ở đây cho đỡ buồn thôi, không phải là thư tình đâu chị ạ. Còn em – anh lính quay sang tôi: anh chẳng dám đâu….

Tôi cao quý như vậy sao (?) hai mắt cay xè, tôi cầm tay anh : anh yên tâm, em sẽ viết thư động viên các anh mà.

Xe chúng tôi rời cửa khẩu, tôi ngoái đầu nhìn lại, các anh vẫn đứng trông theo cho đến khi khuất dần.

…Lâu lắm rồi, hôm nay tôi mới có dịp trở lại cửa khẩu Cha Lo. Cửa khẩu hôm nay đông vui như ngày hội, nào người, nào xe, hàng đi, hàng đến… nhưng rừng hoa đào trong ký ức của tôi không còn, mọi người cũng bận rộn với công việc, không còn ai hồ hỡi đón tôi như ngày trước. Lúc chia tay cũng chẳng còn ai đi theo nhờ tôi viết thư nữa, chia tay các anh tôi nói với anh Hoà: Em tiếc lắm anh Hoà ạ, không phải tiếc vì buổi chia tay hôm nay mà cảm thấy tiếc cho một tình cảm thật mơ hồ nhưng giường như đã quá xa xôi!

Đặng Thị Nhi - Tổ Công đoàn văn phòng

Bài ngẫu nhiên

Gỡ vướng cho doanh nghiệp XK thuỷ sản
Cục Hải quan TP.HCM vừa có cuộc họp với Hiệp hội chế biến & xuất khẩu thủy sản Việt Nam (VASEP) và một số DN...
Hội thao chào mừng kỷ niệm 67 năm ngày Quốc khánh 2 - 9 và ngày thành lập Ngành.
Thiết thực chào mừng kỷ niệm 67 năm ngày Quốc khánh 2 - 9 và ngày thành lập Ngành, Khối Tài chính – Tiền tệ tỉnh...
Kết quả hội thao Hải quan các tỉnh Miền Trung - Tây Nguyên lần thứ XII
Vừa qua, Hội thao Hải quan các tỉnh Miền Trung - Tây Nguyên lần thứ XII đã bắt đầu khai mạc vào ngày 20/06/2015 tại Hà...
Hội nghị cán bộ, công chức, viên chức khối cơ quan Tổng cục Hải quan
Ngày 18/1/2012, Tại trụ sở cơ quan, Tổng cục Hải quan tổ chức Hội nghị cán bộ, công chức, viên chức khối cơ quan...
Quy trình mới trong cấp và quản lý bảo lãnh Chính phủ
Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ vừa ký Quyết định số 1308/QĐ-BTC ban hành Quy trình cấp và quản lý bảo...
Cục Hải quan tỉnh Quảng Bình tổ chức đóng góp, công đức nâng cấp Khu hành lễ Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia đường 9
Tiếp tục phát huy truyền thống về đạo lý “uống nước nhớ nguồn” “đền ơn đáp nghĩa” tưởng nhớ các anh...
Cần thống nhất trong xử lí vi phạm về hải quan
Cục Hải quan TP.HCM cho biết, trong quá trình thực hiện việc xử lí vi phạm hành chính về hải quan, đơn vị đang gặp...