Mùa xuân năm 1996, đoàn Lãnh đạo Tổng cục đến chúc tết các chiến sỹ Hải quan, Biên phòng tại cửa khẩu Cha Lo, tôi và chị Liên được phân công cùng đoàn lên cửa khẩu. Chúng tôi phải đi từ ngày hôm trước, ở lại Minh Hoá một đêm (tại nhà anh Hoà - lúc đó là chi cục Trưởng HQCK Cha Lo) để sáng hôm sau tiếp tục cuộc hành trình. Sau 2 ngày vất vả với những ổ “voi”, những đoạn đường lầy lội, chiếc xe u oát cũng đến nơi. Cửa khẩu trước mắt tôi là một ngôi nhà gỗ bên bờ suối nổi bật giữa rừng hoa đào đang độ xuân thì, khoe sắc, tỏa hương khiến tôi có cảm giác như đang lạc vào “vườn mơ”…Bốn anh em Hải quan Cha Lo vui mừng đón tôi. Nghe tin đoàn công tác có chị em phụ nữ lên, các anh Biên phòng cũng rủ nhau tới, người thì mang ít rau mới hái, người mang cho chúng tôi ít thịt lợn rừng…Anh nào cũng cố chen lên để được bắt tay tôi và chị Liên. Trước ánh mắt đầy ngỡ ngàng của hai chị em, anh Hoà giải thích: ở đây ít khi có chị em phụ nữ lên nên anh em quý lắm.

Đêm trên Cha Lo, quanh bếp lửa, bát, đũa làm nhạc cụ các anh say sưa hát, anh lính ngồi cạnh tôi nhắc khẽ hát đi em “Đêm nay ta về bên nhau…bừng sáng lung linh một vì sao…”

- Đêm cuối năm, trời mưa tầm tả, rét thấu xương, sao ở đâu mà bừng sáng hả anh? – tôi đùa.

- Đêm nay, em là vì sao của bọn anh rồi đó – anh cười.

Đó là đêm cửa khẩu mà suốt cuộc đời tôi không thể quên. Sáng hôm sau, đoàn chúng tôi chia tay các anh để về Đồng Hới, một anh chiến sỹ biên phòng còn rất trẻ cứ đi theo tôi và chị Liên.

- Chị về, nhớ viết thư cho em với nhé.

- Chị Liên chỉ sang tôi: em nói với em này viết thư cho, chị có gia đình rồi.

- Em biết chứ, em muốn chị viết thư để động viên các em ở đây cho đỡ buồn thôi, không phải là thư tình đâu chị ạ. Còn em – anh lính quay sang tôi: anh chẳng dám đâu….

Tôi cao quý như vậy sao (?) hai mắt cay xè, tôi cầm tay anh : anh yên tâm, em sẽ viết thư động viên các anh mà.

Xe chúng tôi rời cửa khẩu, tôi ngoái đầu nhìn lại, các anh vẫn đứng trông theo cho đến khi khuất dần.

…Lâu lắm rồi, hôm nay tôi mới có dịp trở lại cửa khẩu Cha Lo. Cửa khẩu hôm nay đông vui như ngày hội, nào người, nào xe, hàng đi, hàng đến… nhưng rừng hoa đào trong ký ức của tôi không còn, mọi người cũng bận rộn với công việc, không còn ai hồ hỡi đón tôi như ngày trước. Lúc chia tay cũng chẳng còn ai đi theo nhờ tôi viết thư nữa, chia tay các anh tôi nói với anh Hoà: Em tiếc lắm anh Hoà ạ, không phải tiếc vì buổi chia tay hôm nay mà cảm thấy tiếc cho một tình cảm thật mơ hồ nhưng giường như đã quá xa xôi!

Đặng Thị Nhi - Tổ Công đoàn văn phòng

Bài ngẫu nhiên

BẢN TIN PHÁP LUẬT SỐ 11 (THÁNG 7/2015)
Tại kỳ họp thứ 8 Quốc hội XIII đã thông qua Luật căn cước công dân; Luật công an nhân dân; Luật hộ tịch; Luật...
Sôi nổi các hoạt động kỷ niệm 70 năm ngày thành lập ngành Hải quan Việt Nam
Tự hào chặng đường 70 năm xây dựng và phát triển của ngành Hải quan, với khí thế thi đua sôi nỗi, trong hai ngày 09...
Tin bài Báo Hải quan Online: Dấu ấn Cha Lo
(HQ Online)- Chúng tôi có mặt tại cửa khẩu Cha Lo-Quảng Bình vào một ngày đầu tháng 7-2013. Trái ngược với những gì...
Đã có 300 DN ứng dụng chữ kí số trong TTHQĐT
Theo Cục Công nghệ thông tin & Thống kê Hải quan (Tổng cục Hải quan), sau 9 tháng triển khai, đến nay, cả nước có...
Khi nào được hưởng thuế suất ưu đãi đặc biệt?
Ngày 27-8, Báo Hải quan điện tử nhận thông tin phản ánh của bạn đọc phản ánh về việc Chi cục Hải quan cảng Sài...
Cục HQQB khởi công xây dựng khu nuôi chó nghiệp vụ phát hiện ma túy
Được sự đồng ý của Tổng cục Hải quan, sáng ngày 05/11/2013 Cục Hải quan tỉnh Quảng Bình đã tiến hành Lễ động...
Chi cục HQCK Cha Lo triển khai Phiếu đánh giá thực hiện cam kết trong Tuyên ngôn phục vụ khách hàng
“Tuyên ngôn phục vụ khách hàng” ban hành kèm theo Quyết định số 225/QĐ-TCHQ ngày 09/02/2011, được sửa đổi một số...